Tập thể lớp 8A THCS Lê Ngọc Hân
Chúc các Member của diễn đàn 8A THCS Lê Ngọc Hân có một ngày tươi đẹp, tinh thần sảng khoái và luôn nở nụ cười trên môi!!!! ^o^

Tập thể lớp 8A THCS Lê Ngọc Hân

Năm học 2010 - 2011
 
IndexIndex  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Busstop (http://kpop.com/) (tiếp theo)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
nhim_luv_icecream97



Tổng số bài gửi : 24
Reps : 19
Join date : 05/10/2009
Age : 19
Đến từ : Một nơi nào đó từ thung lũng... siêu nhân

Bài gửiTiêu đề: Busstop (http://kpop.com/) (tiếp theo)   16/11/2009, 2:54 pm

- Anh ấy không phải dỗi đấy chứ"

-DongHae?

-...

"Dỗi thật rồi à?"

Và Trịnh Việt Hân-Naughty girl. Hình như cuối cùng cũng đã biết đến chút cảm giác ăn năn hối lỗi.

-Nè, em...

Hân lúng túng đan những ngón tay vào nhau. DongHae không hề phản ứng. Thần sắc đăm chiêu chìm đắm trong suy tưởng xa xăm.

-DongHae, em...

-Đầu hay tim nhỉ?_DongHae lẩm nhẩm

-Hả? Cái gì?

-Trực giác.

"..."

-Nãy giờ anh vẫn nghĩ chuyện đó đấy à?

-Ừ *Thẫn thờ*

-...

"Có nên kẹp nhiệt độ cho anh ấy xem thứ không nhỉ? Tại trời nóng quá à?"

-Vừa nãy em định nói gì thế?

-À, bỏ đi. Em cũng quên mất tiêu là muốn nói gì rồi.

-Có thể quên ngay được vậy sao?

Hân ậm ừ, ngả người ra sau ghế thở phào. Rút cục lại lo nghĩ quá xa rồi. Cũng đúng ha. Thường thì con trai đâu có để tâm ba cái vụ lặt vặt đó. Trừ HeeChul và những ai giống lão ấy. Mà kiểu người "trời đánh thánh vật" như vậy, trái đất này chỉ cần có một là đủ rồi nhỉ? Chắc không bi kịch đến mức bị "đụng hàng" đâu nhỉ?

-Err, Cá! Ra anh bảo!_KangIn í ới réo từ xa.

-Vâng~

-DongHae à!_Hân bất chợt gọi giật lại, chỉ xuống dưới_Dây giày…

-Ah. Bị tuột từ lúc nào không biết…

Hân nghiêng đầu nhìn mãi dáng anh lóng ngóng buộc lại dây giày. Đôi giày trắng tinh khôi như chính trái tim và tâm hồn anh. Hân hay bị thu hút bởi con trai đi giày trắng, có lẽ vì màu trằng đem lại trong cô cảm giác yên bình, thanh thản. Một sắc màu trung hòa được mọi gam màu khác…

-Để ý nhé. Cẩn thận kẻo ngã.

Hân vui vẻ vẫy tay. DongHae chạy được một đoạn thì ngoái lại dặn.

-Lúc nào nhớ ra chuyện đó thì tới nói với anh nhé!

-À, vâng.

Hân lại trùng xuống, trở về với những ý nghĩ vẩn vơ của mình. Sân khấu, nhìn từ góc độ này thật khác. Không có ánh đèn rực rỡ chói lòa, không ngập tràn bóng bay cổ vũ và tiếng gào thét náo nhiệt của fan. Nhưng hàng ghế trống khiến hội trường rộng rãi, yên ắng hơn. Khoảng cách với thần tượng vốn xa vời cũng trở nên gần gũi, thực tế hơn. Hân đang có mặt ở đây, ngay trong chính khung cảnh này. Chứ không phải xem Behind Scene cuối một cái đĩa DVD nữa.

Bộp!

DongHae vừa đi khỏi chưa lâu thì đến lượt KyuHyun chạy tới. Lần này dĩ nhiên dĩ nhiên không phải nước, mà KyuHyun vứt bịch vào lòng Hân cái áo khoác.

-Hannie.

-V...Vâng?_Hân ngẩn người.

-Áo anh.

-Vâng?!_Hân vẫn chưa hiểu

"Chả lẽ muốn khoe áo đẹp của anh sao?"

-Ờ thì... bị đứt khuy rồi. Cái khuy thứ 3 đó.

-À vâng_Hân gật gù xem xét cái áo.

-Vậy nha.

Chỉ nói tỉnh queo có thế và thản nhiên đi mất hút. Trong khi ý thức của Hân vẫn chưa được khôi phục hoàn toàn.

"Vậy nha...?"

...

-"Vậy nha" cái gì chứ?!! Áo anh đứt khuy thì đưa em làm gì???

-Vì nó nghĩ em giống như siêu nhân, chuyện gì cũng biết làm.

Giọng nói âm vang sát bên cạnh một lần nữa khiến tim Hân vọt ra khỏi lồng ngực. Cô nhảy bắn người ra sát mép ghế.

-Ki… KiBum…?!

“Sao mấy người này thi nhau học đâu cái kiểu xuất hiện "rạch giời rơi xuống" thế nhỉ?”

-Anh… Sao… Ngồi đó từ bao giờ vậy???_Hân lắp bắp, đôi mắt mở to còn nguyên vẹn nỗi kinh ngạc.

-Hình như lúc em vẫn đang ngủ_KiBum nhún vai trả lời thẳng tưng

-Vậy… nãy giờ anh ngồi đó suốt à?

-Ừ.

KiBum vẫn thản nhiên tỉnh bơ cứ như chính Hân mới đang là người có “vấn đề”. Nhìn trân trối hồi lâu cũng phải thấy mỏi mắt, Hân ậm ừ cố gắng diễn đạt sự thắc mắc kì cục của mình

-Nhưng… Anh cứ lẳng lặng ngồi vậy thôi sao? Cũng phải lên tiếng chứ…_Hân nhỏ giọng lầm bầm

-Thì anh vừa mới lên tiếng đó thôi.

“Chúa ơi… Con người này đang nghĩ cái quái quỷ gì vậy?”

-Thực ra lúc DongHae đến đây, anh có nói chuyện với hyung ấy trước khi em tỉnh dậy.

“Lại còn thế nữa sao??? Trời đất… Họ… Cái mặt mình lúc ngủ… Thiếu gì chỗ mà không ngồi cơ chứ!!!”

-Còn chụp ảnh nữa này.

-Hả??!

-Đùa mà.

-Phù...

-Chỉ quay phim thôi.

-HẢ... Ả... Ả...???

Ngồi với con người này có mấy phút mà Hân thấy mình cứ như lên cơn co giật. Trong lúc cô còn đang ngẩn ngơ, hồn xiêu phách lạc thì KiBum hí hoáy nghịch điện thoại. Và lát sau Hân thấy chân dung mình chình ình trên màn hình chiếc di động camerra 5.0 pixel, âm thanh nổi, hình ảnh sắc nét, chân thực sống động... Hân há hốc mồm rồi choàng tỉnh. Việc đầu tiên là phải lao đến cướp giật "chứng cứ".

-Anh quay thứ quái quỷ đó làm gì thế? Hết việc để làm rồi sao?

-Đối với anh mỗi tác phẩm đều là nghệ thuật_KiBum mơ màng.

-Em không quan tâm chân lý nghệ thuật của anh! Mau đưa đây. Xóa đi!

-Đưa cái gì chứ? Điện thoại của anh mà?

Vung tay múa chân một hồi, mệt muốn xỉu mà vẫn chẳng giải quyết được vấn đề gì. Hân ngừng chiến và chuyển sang đe dọa.

-Kim Ki Bum. Em sẽ kiện anh ra tòa. Rồi anh sẽ bị xử lao động công ích cả đời cho nước Việt Nam "dân chủ cộng hòa" vì đã xâm phạm đời tư của em.

-Vậy chắc em cũng sẽ bị xử tội lưu đày ở Đại Hàn Dân Quốc vì dám chụp trộm ảnh MinHwan trong WC đấy.

-Cái... cái gì? Em không có...

-AH! JONGHOON... um... umh...

Hân hốt hoảng bịt miệng KiBum kéo vội xuống ghế.

-Em biết rồi. Là em sai rồi. Làm ơn ngồi đi mà.

-Ack... khụ... khụ... Em mạnh tay thế. Không phải muốn giết người diệt khẩu chứ.

-Gợi ý hay đấy_Hân gầm gừ_Treo vào cổ anh cái biển "Free Hug" rồi quẳng cho đám fan xâu xé. He...he...he...

-JongHoon à!_KiBum lại nhổm phắt dậy và vẫy tay gọi sang phía FT Islands.

-Này!!! Kim Ki Bum!

...

-Em làm gì với áo của KyuHyun đây?

-Đơn giản là khâu lại thôi. Đừng có nói mấy việc lặt vặt đó mà em không làm được. Em là “siêu nhân” của SJ cơ mà.

-Ha ha…

Hân méo xệch, không biết nên cười hay mếu. Cô thở dài sượt một tiếng não nề, mân mê vô thức cái áo trong tay đến nhàu nát.

-Han! Khát quá! Nước!!!_Tiếng HeeChul la lối om sòm từ trên sân khấu

“Kêu quản lý của anh ấy!”

-Nóng, nóng…_Đám KangIn, ShinDong, YeSung thở phì phò rên rỉ_Han, em làm gì đi chứ? Nóng chết được mất!

“Bây giờ đến cả nóng cũng là tại em nốt sao?”

-Hannie!_SungMin hớt hải xộc đến_Con thỏ ngọc móc ở balo của anh rơi mất rồi.

“Oh . my . God. Thế có bóng đèn sân khấu trên cao kia là em chỉ đang cầm chong chóng của DongHae thôi.”

-Không tìm thấy! Đó là quà của fan Trung Quốc tặng mà~

SungMin cuống quýt loạn lên, chạy qua chạy lại chóng cả mặt. Đến khi anh ấy định chui xuống gầm sân khấu thì Hân chịu hết nổi, tóm chân lôi lại

-Làm sao nó rơi trong đó được. Ra đi, lát em tìm giúp cho mà!

-Han…_EunHyuk ngó đầu từ ngoài của vào thập thò lấp ló_Sao bồn cầu trong Toilet không xả được vậy?

“Nói với em thì giải quyết được vấn đề gì!!!”

-Han, Han!_SiWon vỗ vai khẽ gọi Hân_Bố mẹ anh gọi điện sang hỏi là nhiệt độ, độ ẩm bên này bao nhiêu? Có mưa không? Nước và thực phẩm có đảm bảo vệ sinh không?... @$#@$^%*^

-…



-KiBum…_Hân lừ mắt quay sang_Siêu nhân của các anh biết làm cả “những chuyện đó” nữa sao?

-À…

* * *


~End VI~

VII



Ngày thứ 3 của hành trình, có một bữa tiệc nhỏ tổ chức ở đại sứ quán dành riêng cho hội du học sinh và cộng đồng người Hàn Quốc sinh sống tại Việt Nam. Vài màn trình diễn nhỏ đơn giản được góp vui để khuấy động không khí. Và thực tế là không khí khuấy động đến mức bùng nổ. Ở mọi nơi, mọi lứa tuổi, mọi thành phần xã hội… người ta đều có l‎‎‎ý do để bu quanh những đại diện thần tượng sáng giá nhất xứ sở kim chi này. Từ các cô cậu thanh niên đến bậc phụ lão, phu nhân của các quan chức cao cấp và cả mấy em nhỏ miệng còn hôi sữa. Họ tụ tập, bàn tán, chuyện trò huyên náo, ồn ào… Nói chung, một bữa tiệc vui vẻ theo đúng nghĩa.

Còn Hân lại đau đầu với mối quan tâm khác đáng lo ngại hơn. Đó là bài thi cuối kì vào ngày mai. Tuy được đặc cách nghỉ một số tiết trên lớp, nhưng việc thi thì vẫn cứ phải thi. Mà mấy hôm nay làm gì có đủ thời gian chăm chút cho sự nghiệp học hành vĩ đại. Đem cái đầu rỗng tuếch này vào phòng thì chắc chỉ còn nước ôm màn hình máy tính khóc ròng “Chọn đáp án nào đây mày???”

-Hân.

Vũ mon men tới ngồi cạnh.

-Ừ?

Hân cắn bút, lật giở những trang sách chi chít chữ lằng ngoằng. Tiếng nhạc lùng bùng bên tai. Trên sân khấu, Super Junior T nhảy và hát Rokkugo sôi động. Chẳng ăn nhập chút nào với mớ kiến thức hỗn độn về Pháp lý đại cương Hân đang cố nhồi nhét. Nó khiến đầu Hân muốn nổ tung. Làm sao mà Vũ vẫn có thể bình thản thế nhỉ?

-Các chàng trai… Vũ đạo của họ tuyệt quá nhỉ?_Giọng Vũ đều đều.

-Thế à? Sao tớ chỉ nhìn ra những đồng dollar đang nhảy múa.. *lầm rầm, lầm rầm* Hàn Quốc theo thể chế quân chủ lập hiến hả?

-Chỉ trong Goong thôi.

-… *lầm rầm,lầm rầm*

-…

Im lặng.



-Không phải cậu bảo đi tìm ba lô sao? *Tiếp tục lầm rầm*

-Ừ. Tìm thấy rồi.

-…

-…

Lại im lặng.



-Này. Tớ có một tin tốt và một tin xấu. Cậu muốn nghe tin nào trước?

Im lặng một lần nữa.

Hân ngước nhìn Vũ qua gọng kính trễ xuống tận mũi.



-Xấu.

-Toàn bộ số thức ăn làm cho cậu để trong ba lô biến mất rồi.

Hân chưa nhảy dựng lên như Vũ nghĩ. Mặt khác lại rất bình tĩnh đẩy gọng kính.

-Thế còn tốt?

-Vẫn còn sót lại một cái bánh nếp.

-Thế mà gọi là tốt à?!

Chiếc bút chì rời khỏi tay Hân, phi vèo tới bay sượt qua đầu Vũ và đập thẳng vào trán người đằng sau.

-Ủa? Sao anh đứng đó vậy?

Hân hậm hực, hơi thất vọng vì ném trượt mục tiêu. Vũ quay lại, thoáng nhìn dáng người cao lớn gần như che khuất cả mình. Rồi ấn đầu Hân cúi rạp xuống.

-Cậu phải nói “Xin lỗi” chứ không phải “Ủa? Sao anh đứng đó vậy?”

-Đau quá! Gãy cổ tớ!_Hân giãy.

-Thôi, không sao. Đừng khách sáo quá mà.

U-know cười và lịch sự nhặt chiếc bút trả lại Hân. Mặc dù không hẳn là không sao. Vết bầm này làm anh đau chết đi được, đau rát như lần bị Max nghịch dây chun bắn trúng. Trong một phút, anh còn suýt rụng tim vì tưởng phi tiêu bay tới chứ.

-Xin lỗi, tôi ra ngoài hơi lâu. Anh tìm tôi à?

-Cũng không có gì quan trọng. Chỉ là đằng kia có phu nhân của một vị lãnh sự là người Việt muốn nói chuyện. À mà… hai người đang có chuyện gì vậy?

U-know chợt ngừng lại e ngại.

-Có gì đâu?

-Nhưng… mắt cô ấy đang tóe lửa kìa_Anh chỉ tay ra phía sau lưng Vũ

-Cậu . bảo . bữa . tối . của . tớ . là . “Có . gì . đâu” . ư?

Mặt Hân tối sầm, cầm sẵn tập tài liệu trong tay chuẩn bị quăng tới tấp.

Aiii… Lại nữa rồi. Vũ bóp trán thở dài. Bình thường khi tâm trạng ổn định, Hân có thể khống chế cảm xúc khá tốt. Ít nhất là không bộc lộ thái độ quá mạnh mẽ. Nhưng chỉ cần l‎ý trí đó bị tác động là trở nên hỗn loạn, không kiểm soát nổi bản thân. Nhiều khi phá phách xong, ngủ một giấc, tỉnh dậy thì chẳng còn nhớ mình đã làm gì. Có lẽ đó là điểm bất thường nhất của Hân. Làn này chắc tại đống sách vở kia đã làm Hân căng thẳng quá mức. Ai bảo cứ cái kiểu rong chơi rông dài mãi, rồi nước đến chân mới nhảy. Lúc nào cũng cuống cuống, ầm ĩ vậy đấy.

-Thôi nào. Lát nữa về tớ dẫn cậu ra ngoài ăn. Lâu rồi mình chưa đi ăn với nhau. Mai tớ sẽ chuẩn bị đồ ăn khác cho cậu. Nhé?

-Giữa thanh thiên bạch nhật, chốn đông người tấp nập…

-Phở cuốn nhé? Hay là KFC? Hoặc BBQ?

-Mình thắc mắc là sao ở một chỗ trang nghiêm, sang trọng, lại toàn cao lương mĩ vị thế này mà đồ ăn của mình vẫn bị trộm mất?

-A! Đi Lotteria nhé? Tớ muốn ăn cơm gà. Nhưng Kim Bab cũng ngon nữa. Có một quán ăn Hàn Quốc mới mở ở Ngọc Khánh.

-Kẻ chết tiệt nào…

-Hay ăn phở nhỉ?



U-know toát mồ hôi hột. Nghe mà ù ù cạc cạc, đồng tử mắt muốn xoay tròn. Anh khẽ lắc đầu. Những điều kì lạ trên thế giới này còn nhiều lắm. Anh vẫn phải học hỏi, mở mang tầm hiểu biết thêm dài dài.

-Có thật họ đang nói chuyện với nhau không vậy? “Ông nói gà, bà nói vịt”. Vậy mà cũng hiểu được. Kì ghê.

Hero bất thình lình xuất hiện, vòng tay qua người U-know và đặt cằm lên vai anh. Đôi mắt mở to không rời khỏi cặp gà-vịt đang đàm đạo sôi nổi kia. Anh mỉm cười, nắm nhẹ tay Hero. Một ý‎ nghĩ vụt lóe qua trong đầu…

-Đợi đã. Các cô vừa nói bữa tối… đồ ăn bị mất…?

-Đúng rồi. Chính xác là bữa tối tuyệt vời đã đi về nơi xa.

-Hồi nãy tôi để quên ba lô ngoài hành lang.

-Tên trộm xấu xa. Đã ăn thì ăn cho trót, lại còn cố tình để lại một cái bánh nếp. Đồ đểu giả! Cố tình chọc tức mình đây mà.

-Số đồ ăn đó là bữa tối nay của cậu ấy.

-Này, hai người. Làm ơn…

Đến cả người thường có xu hướng đơn giản hóa mọi chuyện như Xiah cũng thấy nản.

“Làm ơn nói chuyện khớp nhau chút cho tôi còn hiểu với được không?”



Lắp ráp tất cả từ câu chuyện “gà-vịt” lộn xộn kia thì chốt lại là: đồ ăn để trong ba lô của Vũ đã bị ai đó chôm sạch! (Ngoại trừ cái bánh nếp)

-JunSu này, cậu có đang nghĩ như tớ không?

Micky cũng tới “góp vui” bằng vẻ mặt não nùng dường như không hề mong đợi điều tệ hại mà anh ấy nghĩ sắp xảy đến.

-Shim Chang Min. Đứng lại đó. Em định đi đâu thế hả?

Luồng sát khí lạnh lẽo u ám như tỏa ra từ địa ngục lan đến trói chặt kẻ đang cố lẳng lặng bỏ trốn. U-know giờ có vẻ giống chúa tể hắc ám thống trị lũ ác quỷ hơn là thủ lĩnh của “Đông phương thần khởi” Ma lực của anh ấy đáng sợ hơn cơn nổi loạn của Hân nhiều.


..
.

* * *

-Oa… hyung. Em không cố ‎ý thật mà ~

Max giương đôi mắt trong veo ngây thơ nhìn U-know van nài, với bộ dạng ỉu xìu thê thảm của một con mèo nhỏ tội nghiệp.

-Im ngay. Đừng có lèo nhèo. Trẻ hư thì phải bị phạt. Giơ cao tay lên!

Bao nhiêu lần bị dụ dỗ rồi nên anh quyết không mủi lòng trước thằng nhóc bất trị này nữa. Anh ngồi vắt chân trên ghế, lăm le đôi đũa và không rời mắt khỏi nó. Lần này nhất định phải dạy bảo thật nghiêm khắc cho tới nơi tới chốn mới được.

Max bị phạt bê hai đĩa thức ăn đầy ụ. Một bên là thịt xông khói nóng hổi, còn một bên là tôm hùm chiên ròn vàng ươm. Toàn những món hương thơm ngào ngạt quyến rũ lòng người. Vậy mà chỉ được giơ ngang mắt thèm thuồng. Quả đúng là cực hình mà. Max đau khổ nước mắt lưng tròng quay sang Hero cầu cứu.

Biết ngay mà! U-know – YunHo sắt đá vậy thôi chứ JaeJoong hyung yêu quý‎ đâu thể nhắm mắt làm ngơ được.

-He he…

Max liếc hai đĩa thức ăn trên tay, nhếch mép cười ranh mãnh.

-Đuôi của em lòi ra rồi kìa, Minnie.

Micky ngán ngẩm xúc một miếng bánh flan đút vào miệng. Kịch hay còn chưa đến cao trào. Xiah thì háo hức hơn cả khi xem truyền hình trực tiếp Euro. Lâu rồi không thấy thằng nhỏ bị U-know quyết tâm dạy dỗ cải tạo như vậy.

Hero đến bên cạnh, đặt tay lên vai U-know nhẹ nhàng

-Yunnie, Minnie biết lỗi rồi mà. Nó còn bé…

-Bé bỏng gì nữa. Nó 20 tuổi rồi, là một người đàn ông trưởng thành rồi.

-Yunnie à~ _Hero khẽ lay

-Aissh… “Con hư tại mẹ” Cậu nuông chiều nó quá đấy. Bình thường ở nhà nghịch ngợm thế nào cũng được. Nhưng giờ nó dám tùy tiện lấy đồ của người ta.

-Đâu có? Em nhặt được đấy chứ. Của đánh rơi là của trời cho mà.

-Không ngụy biện. Không được ăn vụng! Đứng thẳng lên! Người lớn đang nói chuyện.

-Hyung ác quá đi. Hyung toàn trách mắng, ngược đãi em thôi. Không hề thương yêu người ta chút nào hết…

-Xạo vừa thôi cha nội!!!

-Nhưng em nói thật đó. Khi em đang lang thang ngoài hành lang với cái bụng trống không, nhìn những món ăn thơm ngon, hấp dẫn được bày biện trong phòng qua lớp cửa kính bóng loáng… Bữa tiệc mãi chưa bắt đầu. Mà em đói lả đi rồi, mắt hoa lên, không còn chút sức lực nào…

Max bắt đầu kể lể thảm thương.

-Sao nghe giống “cô bé bán diêm” quá vậy…?_Xiah lẩm bẩm.

-… Đúng lúc đó em thấy chiếc túi. Bên trong đầy ắp đồ ăn. Lại không có ai xung quanh cả. Nên em đã nghĩ đây là món quà tuyệt vời Chúa gửi tặng đứa trẻ ngoan như mình.

-Chúa nào thất đức đến mức gửi cho em đồ ăn có ghi tên người khác chứ hả?!_U-know dí cái hộp đựng đồ ăn có dán miếng sticker hồng chói lọi vào mặt Max.

-Em đâu có hiểu ý‎ nghĩa mấy dòng chữ đó? Em cứ tưởng lời nhắn của Chúa viết bằng cổ ngữ Rune, đại loại như “Minnie, thiên thần nhỏ. Ăn nhanh chóng lớn nhé. Chúa ban phước lành cho con”

Max ngước lên trần nhà mắt long lanh thành khẩn đúng kiểu cách của môt con chiên ngoan đạo. “Tạ ơn Chúa. Nhân danh cha, con và các thánh thần. Amen” U-know cũng đành đổ gục xuống bàn ngao ngán bất lực. Micky gật gù vỗ vỗ lưng đầy cảm thông. Một “gia đình” kì lạ.

-Hey, YunHo! Tụ tập cả ở đây có trò gì hay ho vậy?

HeeChul tách khỏi đám dông, đi ra từ bữa tiệc. Anh hào hứng bước tới chỗ DBSG.

-Ối!!! ChangMin…_HeeChul giật thót người, ôm mặt la thất thanh.

-Hyung…_Max mếu máo khóc lóc

Anh đứng bần thần sững sờ.

-Hyung à~…_Max nài gọi sụt sùi

-Jung Yun Ho!!! Cậu làm cái gì thế hả?!_HeeChul túm cổ áo U-know giận dữ đến phát điên

-H…Hyung… Bình tĩnh đi… Là tại ChangMin…

-Đừng có giải thích với tôi!

-Nhưng…

“Yeah!!! Cứu tinh đây rồi!”

-Lẽ ra phải đặt thêm một cái đĩa trên đầu nó chứ!

-Dạ…?

“Ehh???”

-Sao cậu lại dung túng cho đứa trẻ hư đốn đó thế hả? Hussh… Cậu làm anh thất vọng quá. JunSu, chạy ra kia lấy mứt hoa quả lại đây. Cái tô to to, bự nhất ấy. Đặt lên đầu Minnie đáng yêu của chúng ta.

Max sa sầm mặt mày. Có cảm giác như đá tảng vừa rơi ầm ầm xuống đầu mình. Micky với Xiah thì đập bàn cười lăn lộn.

“ĐỒ CHUL GIÀ XẤU XA!!!”

-Nhân tiện, ChangMin đang bê như thế này, sao chúng ta không ăn luôn đi nhỉ?_LeeTeuk từ đâu chen vào.

“JeongSu! Lần sau em sẽ bỏ pháo hoa xạ tiễn vào áo của hyung!!!”

-Ý kiến hay đấy. Nào, Minnie, hạ cái đĩa thấp xuống thì hyung mới gắp được. Em phải phục vụ cho tử tế chứ.

“Grrr… Mấy người nhớ đấy. Thừa nước đục thả câu. Đồ… bẩn tính! Tôi sẽ trả thù. Đó nhất định sẽ là một sự trả.thù.ngọt.ngào.nhất trong lịch sử của dòng họ Shim. Lấy danh dự của Napoleong ra thề!”

-Các cậu cũng bất hạnh ghê. Coi KyuHyun nhà anh đó, chẳng bao giờ quấy nhiễu, phá phách. Đó mới là chuẩn mực của một người đàn ông chân chính. Sinh cùng năm mà đẳng cấp khác biệt quá hà.

-Thôi nào, HeeChul hyung. Đừng bắt nạt ChangMin của tụi em nữa mà. Minnie, em cũng lại đây đi.

-Vẫn là Joongie tốt với em nhất. Em yêu hyung!

Cuối cùng lại phải Hero ra tay dẹp loạn, sắp xếp lại mọi thứ về đúng vị trí của nó. Nhiều lúc anh cũng thấy phát mệt với vai trò người thu dọn tàn cuộc này. Max vừa được giải phóng thì chạy ào đến bám dính Hero không rời khiến U-know cau mày bất mãn.

-Này, Joongie…

-Cậu còn muốn sao nữa hả?

Hero liếc một cái sắc lẹm làm U-know rùng mình lùi lại, cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.


..
.

-Rút cục thì bữa tối của tớ giải quyết sao đây?

Hân chống cằm gõ nhịp tay xuống bàn chán chường. Theo dõi từ nãy đến giờ mà chẳng ra đâu vào với đâu cả.

-Hỏi Chúa ấy_Vũ nhón một miếng mứt hoa quả.

* * *


This image has been resized. Click this bar to view the full image. The original image is sized 600x463.

~End VII~


A/N: Trong lời kể thì dùng nghệ danh, nhưng đối thoại giữa các nhân vật thì vẫn dùng tên thật theo đúng cách nói chuyện thông thường

*DBSG

U-know = YunHo

Hero = JaeJoong

Micky = YooChun

Xiah = JunSu

Max = ChangMin

*Super Junior

LeeTeuk = JeongSu

YeSung = JongWoon

KangIn = YeongWoon

Ngoài ra, Cassiopeia là tên FC của DBSG (cũng là tên một chòm sao có 5 đỉnh), E.L.F là tên FC của SJ (Ever Lasting Friend)
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/nhimzinhzinh-nhimzinhzinh
nhim_luv_icecream97



Tổng số bài gửi : 24
Reps : 19
Join date : 05/10/2009
Age : 19
Đến từ : Một nơi nào đó từ thung lũng... siêu nhân

Bài gửiTiêu đề: Re: Busstop (http://kpop.com/) (tiếp theo)   16/11/2009, 3:09 pm

Nếu như các cậu thấy hay, thì tớ mới post tiếp
Về Đầu Trang Go down
http://vn.myblog.yahoo.com/nhimzinhzinh-nhimzinhzinh
Katori Hinazuki
Tốt nghiệp cấp 2


Tổng số bài gửi : 208
Reps : 121
Join date : 12/10/2009
Age : 20
Đến từ : Ha Noi

Bài gửiTiêu đề: Re: Busstop (http://kpop.com/) (tiếp theo)   16/11/2009, 6:41 pm

Double Post nhá buc Thế đây là phim mà ko có video à botay mà sao lại post vô đây? có box phim truyện phim chiếu rạp mà. Nhắc nhở 1 lần vì double post và 1 lần vì post sai chỗ nhé thevang

_________________
labay
Về Đầu Trang Go down
http://vnsharing.net/forum/member.php?u=292448
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Busstop (http://kpop.com/) (tiếp theo)   Today at 11:26 pm

Về Đầu Trang Go down
 
Busstop (http://kpop.com/) (tiếp theo)
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» ti vi sam sung cs21a530fl bị co chiều ngang và hẹp theo chiều dọc
» Ý nghĩa của các từ viết tắt trong http://www.lyngsat.com/
» Tìm hiểu về CA trong dòng truyền DVB stream
» Con người đang cố gắng liên lạc với người ngoài hành tinh như thế nào
» Cước thuê bao của TH Cáp Viettel là 20.000/tháng?

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tập thể lớp 8A THCS Lê Ngọc Hân :: Yêu thích :: Thư viện :: Truyện Dài-
Chuyển đến